Home » Thư Giãn » Alone is…

Alone is…

Nó nói chia tay Công, giờ thì tự do và vui thích hơn hẳn những ngày bên anh. Nó chán, nó thấy nhàm khi quanh đi quẩn lại vẫn chỉ là những lời ấy, hành động lãng mạn ấy, đặc biệt là bản tính nhún nhường đến nhu nhược, hiền lành đến ngốc nghếch ấy.

Chỉ một cái nhíu mày của nó cũng khiến Công lúng túng, chỉ một câu nói gắt đã làm Công luống cuống và đơn giản như câu: “Mình không hợp nhau” cũng khiến Công thót tim. Hôm chia tay, Công đã khóc, tối về còn rủ lũ bạn trong ký túc đi uống rượu đến tận khuya, say bê bết… Biết chuyện, nó cười khẩy, cho rằng mình rời người con trai đa sầu, đa cảm ấy là đúng.

Từ bé nó đã luôn tỏ ra cứng rắn, không đến mức dữ dằn song nó tạo cho mình một cá tính khá thu hút, sự thực là Công đã bị cuốn theo nó. Ban đầu nó cảm động vì tấm lòng của Công, tự hào khi có người quan tâm đến mình hay nói đúng hơn là hãnh diện với lũ bạn bởi Công là một mẫu người đáng mơ ước của hội con gái điệu đà. Công lãng mạn, hiền lành và học giỏi. Nó điềm nhiên nhận sự chăm sóc chu đáo ấy tựa quyền lợi mà mình đáng được hưởng.

Nó thấy vui khi mỗi ngày Công thêm nghe lời nó, rồi một ngày nó lại nhận ra, như thế thật tẻ ngắt. Cũng bởi bản chất của nó là phóng khoáng, tò mò ưa khám phá. Theo nó, Công chỉ có bấy nhiêu thôi. Nó chẳng tiếc và đã quyết cắt đứt.

Gần đây nó bỗng thấy gờn gợn, ganh tị khi Công đã lấy lại được thăng bằng, tiếp tục là cậu sinh viên dẫn đầu lớp, bên cạnh có cô lớp phó mẫn cán vực dậy và vỗ về động viên. Sau, nó cũng không gây hấn hay để ý hai người đó nữa, bởi nó còn bận hẹn hò với một anh rất đàn ông: Chiều chuộng nó song lại có phần bản lĩnh, chính kiến rõ ràng. Những yêu sách, đòi hỏi vô lý của nó, anh bác ngay lập tức, ai như Công ngày nào, giá nó có đòi một vườn sao băng có khi cũng loay hoay tìm cách.

Anh nói, anh yêu cái cá tính thích độc lập, dám nói dám làm của nó. Anh trân trọng nó. Thế nhưng, anh yêu nó không nhiều như nó nghĩ. Đon gái dẫu mạnh mẽ vẫn cần biết bao những buổi tối được dạo mát bên người yêu, được dẫn về ra mắt người thân, bạn bè… Anh thì không. Mỗi khi gọi điện anh nói đang gặp gỡ mấy đứa bạn, nó ngỏ ý muốn ra mắt, thì anh thoái thác. Yêu nhau bao lâu nó vẫn thấy như người ngoài.

Hôm nó về nhà, khệ nệ xách món đặc sản quê hương lên. Anh còn mải chơi điện tử, hờ hững liếc qua rồi “cứ để đó cho anh”. Tủi thân quá, nó tức tưởi chạy ra khỏi nhà, anh chợt có điện thoại của bạn nên không đuổi theo kịp…

Nó tạt vào con phố nhỏ yên bình gần đó, ngồi một mình và buồn khi nhớ lại ngày nó cũng mang quà ấy đến cho Công, nói mẹ gửi, Công hít hà rồi mỉm cười nhìn nó nói cảm ơn.

Nó rơi giọt nước mắt hiếm hoi là lúc trên sân trường sao xác lá phượng, thấy Công đang gỡ từng chiếc lá nhỏ xíu, vương trên tóc cô bạn lớp phó, rồi nhìn cô ấy với ánh mắt trìu mến ngày nào. Nó nhận thấy rõ nét hơn câu: “Cô đơn không phải là không có ai bên cạnh. Cô đơn nhất là khi có người bước vào cuộc đời mình rồi lại ra đi”.

TSL

Check Also

Khó khăn và thử thách

Tôi đã từng rất, rất sợ phải đối mặt với những thử thách, chúng không ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *