Home » Tổng Hợp » Chinh Phục Fansipan

Chinh Phục Fansipan

Thích là nhích, muốn là làm, cứ đi rồi sẽ đến! 
Nào cùng leo FAN!

Tôi và nhiều bạn chọn ngày đặc biệt:
– 2012.2012: xuất phát vào ngày độc nhất
– 21.12.2012: tăng tốc vào ngày Tận thế 1
– 22.12.2012: bứt phá xuyên rừng với tinh thần ngày quân đội Việt Nam
– 23.12.2012: chạm đỉnh ngày Tận thế 2 và ở tư thế an toàn chuẩn bị cho phương án trở thành tổ tiên của thế giới mới 

Đoàn chuẩn bị như những pro: tìm hiểu kỹ các cung đường, nhà tour, các loại đồ nghề phượt, chuẩn bị thể lực và test, slogan và banner, cờ, champagne, các đồ y tế, đồ ăn, kỹ thuật leo núi… 

Đoàn gồm 26 phượt thủ, 8 nữ 18 nam, gồm cả nhưng tay phượt gia chuyên nghiệp lẫn các phượt tử chỉ ôm theo sức trẻ và tinh thần máu lửa, từ đủ các miền Nam, Bắc, Đông, Tây. Hầu hết chưa từng quen biết nhau nhưng 1 lần gặp đã thành bạn quý. Đặt tên đoàn là F2.

Chúng tôi chọn cung Cát Cát, là cung đường dài nhất, thử thách nhất nhưng cũng đẹp nhất, và tự tin quyết định rút xuống một ngày so với các đoàn thông thường đi cung này, còn 3 ngày 2 đêm (so với 4 ngày 3 đem).

Ngày 20/12, 21h30, đoàn tập trung ở bến xe Mỹ Đình, chào hỏi, làm quen, lên xe đi Lào Cai. 
Thử thách ngay lập tức bắt đầu, với tiếng máy xe gầm gào, những chiếc giường nằm không cho phép các cặp chân dài ngọ nguậy, và chiếc xe đánh võng, lắc lư liên tục trên chặng đường nhiều dốc và rất quanh co. Nhiều người không ngủ được, tôi là loại dễ ngủ, cũng chỉ được hơn 3 tiếng 

6h30 sáng 21/12/2012, đoàn đến Lào Cai, từ Lào Cai đến Sapa lúc 7h45, nhận phòng, gửi đồ, thay y phục phượt và đồ nghề, thưởng thức bát cháo cá hồi Sapa nóng hổi.

8h50, lên đường đến bản Cát Cát, ở độ cao 1.245m. Đường tới bản Cát Cát mây núi trùng trùng, xe như đâm vào mây, bên cạnh là vực thẳm mịt mù sương khói…

Các porter (người giúp khuân vác hành lý) người H’Mông đã đợi sẵn. Đội quân trông người nhỏ bé, đi dép, xắn quần móng lợn, đầu trần, ăn mặc phong phanh, gùi sau lưng 25-35kg đủ thứ từ bạt, đệm, túi ngủ, nước, các loại đồ ăn, các đồ chung của đoàn, đồ gửi.. Mỗi người đeo sau lưng một con dao mà lúc tác nghiệp mới thấy sắc kinh dị, chém cây như chém bùn! 

10h, bắt đầu đi bộ rời Cát Cát. Cảm xúc nối tiếp. Rời Cát Cát 1 lúc là đến cầu A Lứ, chiếc cầu treo vắt vẻo, đong đưa liên tục, rất thơ nhưng sẽ xô ngã ngay những bước chân nào chủ quan, vội vã.


Bản Cát Cát lùi lại sau lưng đoàn quân 


Cầu A Lứ lắt lẻo

Lên tới ngọn đồi đầu tiên mà như tới 1 chân trời, lung linh. Xa xa là bản Cát Cát, ruộng bậc thang, xung quanh là những ngọn đồi sương giăng, mây phủ

Cuộc hành trình chinh phục thực sự bắt đầu.


Men theo những đoạn đèo quanh co

10h45, vượt con suối đầu tiên. Tuy mùa nước cạn nhưng đoạn suối cũng đủ làm ướt sũng mấy đôi giày và tất, và mất 1 lúc ghép đá làm đường vượt suối. 


Cùng vượt suối


Những tia khói huyền ảo bên suối từ đống củi của nàng sơn nữ nào đó

Trời nắng đẹp như chiều lòng người. Xanh ngắt.

Từ suối đi 1 đoạn khá dài nữa, mất 1 tiếng, thì đến điểm dừng chân nghỉ trưa lúc 12h, không rõ ở độ cao bao nhiêu, nơi có bếp mái tôn, rất tiện để.. phơi dày và tất bị ướt ở khúc suối trước đó. Đoạn này cũng khiến không ít thành viên thở dốc.

Những chú vắt đầu tiên cũng tíu tít ra trình diện, ẩn từ trong đống bạt các porter mang theo, và từ trong đám cỏ bên cạnh. Đoàn quân đã cảnh giác cao độ, đám vắt đành co vòi chịu đói 

Bữa ăn đầu tiên ở rừng là tô mì tôm với rau cải và thịt lợn. Ngon, xin thêm 1 tô  Nhưng một số bạn đã phải lôi ra những viên becberin đầu tiên


Sùng kính như những con chiên ngoan đạo cùng bát mì tôm


Những chú vắt bị bỏ đói

Khoảng 1h30, đoàn quân tiếp tục chinh phạt. Bắt đầu những đoạn leo dốc phì phò. Các top nhanh, chậm tách nhóm.


Cùng vượt dốc


Bắt đầu đi bằng tứ chi 

4h, đoàn đến điểm nghỉ tối, ở độ cao 1900m. Kết thúc ngày leo đầu tiên khá nhẹ nhàng, với ~4,5 tiếng leo núi, từ 1.245m lên 1.900m. 

Đoàn quân thấm mệt, tỏa ra nghỉ ngơi. Các porter lo làm lều bạt, trải đệm, nấu nướng. Tranh thủ nướng táo, phơi giày, hong tất, gọi điện, post ảnh lên facebook…Đồ ăn đươc bày ngay giữa đất, bên những bếp lửa. Chú lợn cắp nách được porter gánh đi nay được lên giàn lửa, trong tiếng lầm rầm của ai đó cầu cho hồn chú được siêu thoát, lẫn tiếng chép miệng nhỏ dãi.. Bữa cơm đầu tiên trong ngày rất đầy đủ với thịt lợn cắp nách, lòng, rau susu,…


Chuẩn bị lều

Đêm đầu tiên ở rừng, sương xuống lạnh cóng. Can rượu táo mèo được dốc sạch bên bếp lửa với các câu chuyện làm quen, giới thiệu và chém gió. Đoàn tính sai tửu lượng các thành viên, đành chép miệng, không còn rượu cho các ngày sau. Phần lớn đã mệt, đi ngủ sớm. Các thành viên còn phong độ ngồi lại đến 9h với chương trình nhạc tự diễn hoành tráng theo phong cách rock và rừng rú 

Đêm lạnh quá, và nằm chật, phần lớn khó ngủ, nhiều người không ngủ nổi. Tôi chui trong túi ngủ, nhưng cái mặt thò ra ngoài, nằm sát cửa lãnh đủ hơi sương. May nửa đêm có thằng em ra xin đổi chỗ vì nằm bên trong chân dài quá không co đâu được. Tôi chui vào trong, cứ duỗi chân ra lại thấy có gì cựa quậy, giật mình, hóa ra có cậu nào nằm ngang dưới chân, đành co chân lại ngủ.

Lều ngay cạnh suối, khá ẩm thấp, xung quanh toàn là cỏ cây, cũng ghê ghê. Nhưng nghe nói có bếp lửa thì rắn cũng tránh xa, mà lúc này rắn cũng đi ngủ đông hết. Các anh porter thì trải nilon nằm ngay giữa trời sương gió, không túi ngủ, thậm chí có người nằm luôn giữa đất. Khả năng chịu đựng của họ thật đáng kính nể! Chưa đến 4h sáng đã nghe tiếng các anh lách cách chặt củi, chuẩn bị cho hôm sau.

Hôm đó tôi ngủ được khoảng 4-5 tiếng, vậy cũng là khá lắm so với đoàn.

Bữa sáng hôm sau trở lại với bát mì tôm, định xin thêm một bát nhưng hết nước sôi. Có đủ café sáng, lipton, thuốc lào..


Cafe sáng, lipton, thuốc đầy đủ

7h sáng, đoàn lại lục tục lên đường. Ngày thứ 2 mới là 1 ngày dài hành xác thực sự.

Ngay điểm xuất phát là một con dốc rất dài, phải giở hết các ngón nghề leo bám ra để vượt. Hết đoạn này thở hồng hộc. Khá nhiều lối rẽ, suýt lạc nếu không có porter đến kịp. Có 1 đoạn dài rẽ xuống lòng suối cạn để đi, nếu không có porter chỉ thì không biết đấy là đường.

Các top tách nhau ra xa. Tôi muốn làm cầu nối, đuổi top 1 rồi lại kéo top 2 và 3, nhưng dần dần top 2, 3 nhập lại và tách quá xa top 1, đành đuổi lên top 1 đi cho đỡ cuồng chân 

Trời rét lạnh, nhưng áo đẫm mồ hôi. Phần lớn chỉ mặc áo nhẹ, có người áo phông ngắn tay, ai rét thì khoác thêm áo ấm nhẹ. Nhưng khi dừng lại phải lập tức mặc ấm vì trời lạnh.

Đường dài cũng lắm cảnh tiên. 


Nhà vô địch của đoàn

11h45, đoàn nghỉ chân, ăn cơm nắm với giò. Giò hơi ít nên ai ăn chậm chỉ được hơn nắm cơm cho suốt buổi chiều chiến đấu.

12h30 chiều, đoàn lại lên đường, vượt qua rừng Đỗ Quyên, vượt qua mấy ngọn núi dốc, lên độ cao 3.000m, đi giữa rừng trúc và đỗ quyên, xung quanh và bên dưới chân là mây núi điệp trùng. Các ngọn núi ẩn rồi lại hiện khi những đám mây di chuyển không ngừng.

 Những ngọn núi vừa đi qua

Tiếp tục đi lên xuống trượt qua nhiều dốc đá cheo leo, trơn tuột, đường dài đằng đẵng. Top 1 về đến trại nghỉ tối ở 2.800m lúc ~4h30. Top 2 6h mới đến nơi. 

Chỗ này chật hẹp hơn tối hôm trước, không có chỗ quây quần bếp lửa, ai về lều nấy, treo đèn pin ăn ngay trong lều. Bữa cơm có gà (chân vàng chạy bộ , và rau bù lại cho cả ngày chỉ có mì tôm và nắm cơm.

Top 1 về trước có 11 người, thống nhất hôm sau sẽ khởi hành sớm, cùng 1 số người top 2 đủ máu lửa sẽ cùng đi đón bình minh trên đỉnh Fan.

Đêm không còn rượu, không có bếp lửa đủ chỗ và không có sức để diễn như hôm trước, nhưng lều 1 vẫn có nhạc Lệ Quyên phục vụ, lều 2 quây thành bar với đèn pin nhấp nháy, nhạc DJ để tổ chức sinh nhật cho 1 cậu trong nhóm “hải tặc”, nhóm quậy nhất của đoàn.

Đêm ngủ rất lạnh, sương thốc vào mặt mỗi khi nằm quay ra cửa lều, phải cố trùm túi ngủ kín mặt. Tiếng sương rơi rào rào từng cơn như mưa lẫn với tiếng ngáy và tiếng ú ớ trong mơ  Gần nửa đêm thì mưa thật. Các anh porter đang nằm giữa đất rục rịch căng bạt (có bác nằm sát lều bên ngoài suýt bị 1 thành viên tè trúng ). 1-2h sáng đã nghe lao xao sửa soạn. Chưa đến 4h sáng thì tất cả top 1 đã dậy hết, sẵn sàng. 

Tóm lại đêm thứ 2 không ngủ được mấy, tôi có lẽ được khoảng 3 tiếng.

Ai quên cho balo, tất và giày vào lều hay bọc túi nilon thì sáng ra ướt choẹt.

4h30 sáng, đội quân top 1 nhanh chóng ăn sáng xong và quyết lên đường giữa sương rét, mưa nhỏ, đường trơn trượt và trời tối mù mịt. Top 2 một số người tham gia, tổng cộng 17 người mặc áo mưa, xách đèn pin hành quân giữa đêm.

Đường đi lên đỉnh từ điểm cao 2.800m không dài, không khó, nhưng rất hẹp và trở nên rất khó do đi giữa đêm, mưa và lạnh. Hầu như chỉ xếp được hàng 1 để đi, hai tay gạt lá cây hai bên. Chỉ 1 đoạn ngắn nhưng quần áo, găng tay, balo.. bê bết bùn đất.

5h30 sáng, đoàn lên đến đỉnh, vỡ tung trong niềm vui chinh phục! Chạm tay vào cái chóp tam giác thép trắng, nặng 25kg và đầy ma lực!

Thay áo, tung cờ, chụp ảnh, pose các kiểu, hò hét .. giữa cái lạnh 0-2 độ trên đỉnh Fan. Tuy không đón được bình minh, nhưng trời cũng khá sáng. Ai may mắn thì chụp được những khoảnh khắc lóe sáng giữa trời mây, và hình ảnh các ngọn núi xung quanh sáng rõ sau khi những đám mây bay đi chỗ khác. Mặt trời cũng ló ra chào mừng mấy phút 

2 tiếng sau, 7h30, mới nguôi, hết tranh sân khấu, và cũng nhường chỗ cho 1 rồi tiếp 1 đoàn nơi khác vừa đến. 

8h15 người đầu tiên của top còn lại đoàn F2 mới đến đỉnh. Top 1 làm lễ trao cờ cho đại diện top 2  Rồi từng người còn lại của đoàn mới lục tục lên tới đỉnh, cùng bật champagne, căng banner, bật pháo sáng, chụp ảnh đoàn và gào thét 
Đại diện top 1 trao cờ cho đại diện top 2 vừa lên đến nơi

8h30, top 1 nhanh chóng xuống núi về Trạm Tôn, ở độ cao hơn 1.934m.

Đường về Trạm Tôn khoảng 9km, là cung đường ngắn và dễ nhất so với đường từ Cát Cát hay Sín Chải, nhưng cũng phải vượt 2 ngọn đèo, 7 ngọn núi, và những vách đá dựng đứng. Đoạn đường phần lớn khá dễ đi nhưng lại có những vách đá cheo leo khá hiểm, may nhiều đoạn có thang để leo. Suốt dọc đường ngày về Trạm Tôn sương giăng mù mịt và lạnh.

Top 1 đi nhanh, một mạch về lán 2.800m, tiện đà về luôn 2.200m, lúc gần 1h, mới ăn trưa, mỗi người được 1 bát phở ăn liền, nghỉ ít phút rồi lên đường về Trạm Tôn.

Từ điểm nghỉ 2.200m về Trạm Tôn đường khá bằng phẳng, dễ đi hơn, tôi và vài người bạn tách top, thử đua sát với tốc độ porter  và về đích Trạm Tôn trong vòng <1h30’.

2h30 top 4 người về đến Trạm Tôn, hoàn tất cuộc chinh phục cung Cát Cát – Trạm Tôn chỉ trong vòng 2 ngày rưỡi .

Khoảng 40’ sau thì top 2 lục tục về đích, cùng đoàn porter còn lại. Đoàn lên xe về Sapa lúc gần 4h. Các thành viên còn lại của đoàn về sau, cách ~ 2 tiếng. 

Cuộc vui tiếp tục ở Sapa với chợ vùng cao, café, tắm thuốc và ngồi vỉa hè ăn thịt nướng  Thêm 1 cuộc rượu tung trời ở Lào Cai mừng chiến thắng trước khi lên xe về lại Mỹ Đình lúc 5h sáng, kết thúc cuộc chinh phục không thể quên!

Chưa bao giờ ngủ đêm trên xe tít thế!

Chia tay những người bạn vừa gặp nay đã thành thân thiết! Hẹn gặp lại ở những cung đường phía trước.

Check Also

Chúc mừng ngày doanh nhân Việt Nam 2011

1 năm trôi qua lại già thêm 1 tuổi, cuối cùng cũng kết thúc 1 ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *